≡ Menu

Công ty dịch vụ thám tử Bách Tín

Tâm sự của người đàn bà lạc lối trong bẫy ngoại tình

Ngồi nhìn ba bố con ngủ ngon mà lòng tôi hổ thẹn vô cùng, chồng thì vẫn nghĩ vợ là người phụ nữ tiết hạnh, là người phụ nữ luôn một lòng một dạ với mình, các con thì luôn coi mẹ là người mẹ mẫu mực và luôn là lẽ phải đối với chúng. Vậy mà suýt chút nữa tôi đã đánh mất tất cả, mất đi sự tin tưởng và yêu thương của một người chồng yêu vợ thương con, một người đàn ông sống có trách nhiệm và luôn chăm lo cho gia đình, suýt chút nữa tôi khiến hai đứa con của mình trở thành những đứa trẻ bất hạnh, trở thành những đứa trẻ hứng chịu nỗi đau do sự sai lầm của mẹ chúng gây ra. Càng nghĩ tôi càng giận bản thân mình, tôi đã quá sai lầm, đã quá u mê và ngu ngốc. Hạnh phúc ngay ở bên, hạnh phúc luôn tồn tại bên tôi, nhưng tôi lại bỏ lơ, tôi lại chạy đi kiếm tìm ở một nơi khác, một nơi đầy cám dỗ và tội lỗi, tôi đã sa chân vào cái bẫy ngoại tình, tôi lạc lối trong đó. Nhưng cuộc đời vẫn còn ưu ái tôi, tôi vẫn còn kịp quay đầu trở lại, tôi vẫn kịp bước ra khỏi con đường tội lỗi ấy. Dẫu vậy tôi vẫn rất giận bản thân mình, giận chính mình đã quá buông lơi, giận bản thân mình đã quá mù quáng, giận bản thân mình thật tồi tệ. Cả đời này tôi sẽ không bao giờ quên sai lầm này, sẽ chẳng bao giờ tôi dám nghĩ đến hai từ “ngoại tình”, thật xấu hổ và đê tiện với một người phụ nữ như tôi.

Sập bẫy ngoại tình

Sập bẫy ngoại tình

Tôi và chồng yêu nhau từ thời sinh viên, anh học trước tôi 2 khóa, chúng tôi quen nhau trong một buổi sinh hoạt văn nghệ của toàn trường. Rồi anh theo đuổi tôi, khi đó tôi là cô sinh viên năm đầu, còn nhiều bỡ ngỡ, anh đã luôn kề bên và giúp đỡ tôi từng chút một. Tình yêu của chúng tôi cứ thế lớn dần theo những tháng năm vui vẻ của thời sinh viên. Anh ra trường rồi đi làm, khi đó tôi vẫn còn học, anh vẫn thường xuyên qua lại chăm sóc và quan tâm tôi, chưa từng một lần bỏ rơi người yêu. Anh nói sẽ cố gắng phấn đấu kiếm thật nhiều tiền, đợi tôi ra trường anh sẽ cưới tôi, lúc đó chúng tôi sẽ được về chung một nhà, lúc đó sẽ có nhiều thời gian để chăm sóc cho nhau hơn. Và anh đã làm được điều đó, ngày tôi tốt nghiệp cũng chính là ngày tổ chức đám cưới của hai đứa. Bạn bè và gia đình ai cũng chúc mừng và ngưỡng mộ tình yêu đẹp của chúng tôi đã kết trái thơm. Một tình yêu đẹp và lãng mạn. Lấy nhau về tôi chẳng phải lo lắng bất cứ chuyện gì, mọi việc trong gia đình anh đều chuẩn bị chu đáo, thậm chí anh còn chăm sóc tôi hơn cả lúc đang yêu. Tôi hạnh phúc vô cùng, cảm thấy thực sự may mắn khi mình lấy được người đàn ông tốt như chồng.

Công việc của chồng tôi khá tốt nên anh đủ sức chăm lo cho cuộc sống gia đình, kể cả khi có hai đứa con, tôi cũng chưa từng phải chịu vất vả hay khổ cực nào. Duy chỉ có điểu, chồng tôi càng ngày càng ít thời gian dành cho gia đình, anh ấy cũng không còn quan tâm đến tôi nhiều như trước nữa. Tôi cũng biết là do mối lo cơm áo gạo tiền, anh ấy lao vào công việc cũng vì lo cho gia đình, lo cho tôi và các con có một cuộc sống sung sướng. Nhưng sâu thẳm trong tôi vẫn cảm thấy buồn và thất vọng về điều đó. Tôi chẳng cần cuộc sống phải quá xa hoa, tôi chỉ cần một cuộc sống bình dị, vợ chồng yêu thương và chăm sóc nhau từng ngày. Sau khi tôi sinh cháu thứ 2, chồng tôi cũng thay đổi tình nết từ đó. Anh không còn lãng mạn như trước nữa, không còn tâm lý với vợ nữa, ngày lễ chồng cũng chẳng còn mua hoa, mua quà cho tôi nữa. Thậm chí đến ngày kỉ niệm tình yêu của hai vợ chồng anh ấy cũng không nhớ nữa, tôi trách thì anh ấy nói, mấy cái thứ lãng xẹt đó chỉ dành cho mấy đứa nhỏ mới yêu, đang yêu, chứ giờ mình là vợ chồng rồi, em quan tâm làm chi. Mình sống với nhau hạnh phúc là được, giờ lo không đói, không nghèo chứ lo gì ba cái thứ viển vông đó em. Nghe chồng nói tôi tổn thương vô cùng, là phụ nữ ai chẳng mong được chồng quan tâm, ai chẳng mong được chồng vỗ về và yêu thương. Vậy mà chồng tôi nói đó là ba cái thứ viển vông, anh ấy còn nói tôi mơ mộng hão huyền, toàn đi để ý mấy chuyện tầm phào. Rồi từ đó, tôi cảm thấy mình chẳng còn tha thiết với chồng, tôi thực sự cảm thấy tình cảm hai vợ chồng nhạt nhẽo. Rất lâu rồi tôi chẳng có được cảm giác chồng ôm, cũng chẳng có được một nụ hôn, cũng chẳng còn thói quen ôm chầm lấy vợ từ đằng sau…tôi nhớ và thèm những cảm giác ấy, tôi muốn được yêu thương, tôi thực sự cảm thấy mình cô đơn trong chình ngôi nhà của mình.

Tôi gặp Minh trong một buổi tiệc của đối tác, Minh hơn tôi 1 tuổi, cũng đã có gia đình và 2 con như tôi. Chúng tôi trò truyện cả tối và cảm thấy rất hợp nhau, cả hai trao đổi số điện thoại, tối đó Minh còn đưa tôi về nữa. Sau ngày hôm đó, tôi và Minh có những buổi café, ăn trưa, đi xem phim, hẹn hò…rồi dần dần chúng tôi cuốn lấy nhau. Tôi cảm thấy mình được yêu, được quan tâm chăm sóc, có được cảm giác mà tôi không còn thấy ở chồng mình, Minh làm sống dậy người phụ nữ ở tuổi hồi xuân như tôi, tôi lao vào yêu Minh điên cuồng. Chúng tôi chẳng hề quan tâm đến bất cứ điều gì, chẳng nghĩ đến chuyện cả hai đều đã có gia đình, chúng tôi chỉ biết cả hai đang rất yêu và hạnh phúc khi ở bên nhau. Tôi nói dối chồng đi du lịch với Minh, chúng tôi giống như hai kẻ thiếu thốn tình cảm va vào nhau, cứ quấn lấy không rời. Chẳng còn phân biệt được đâu là đúng, đâu là sai nữa. Đang yêu đương mặn nồng thì Minh báo tin sốc làm tôi vỡ mộng, tôi từ một người phụ nữ mù quáng bất chấp mọi thứ để chạy theo thứ tình cảm mình thèm khát bấy lâu nay, chợt nhận ra mình đang đi quá xa, tôi đang lạc lối trong cái bẫy ngoại tình.

Minh nói chúng tôi phải chấm dứt, vợ anh ấy nghi ngờ và đã thuê thám tử theo dõi Minh, cô ấy đã biết chuyện của tôi và Minh. Phải khó khăn lắm Minh mới cầu xin cô ấy tha thứ, Minh không muốn chúng tôi tiếp tục sai lầm nữa. Minh yêu tôi nhưng anh ấy không thể bỏ vợ, anh ấy không thể làm tan nát gia đình hiện tại. Nói rồi mình rời đi, bỏ mặc mình tôi với nỗi sợ hãi và sự hoang mang bao trùm. Tôi đang làm gì vậy? tôi đã tin và nghĩ rằng người đàn ông ấy yêu tôi, thậm chí tôi còn nghĩ đến chuyện bỏ chồng để đến bên anh ta. Vậy mà, anh ta rũ bỏ tôi chẳng cần do dự. Quả đúng như người ta nói “Đàn ông ngoại tình rồi sẽ trở về với vợ con. Đàn bà khi đã ngoại tình thì chẳng muốn về nhà nữa”. Tôi là một con đàn bà hư.

Làm người ai cũng có lúc đúng lúc sai. Và khi sai, người ta có thể ngụy biện bằng muôn vàn lí do, nhưng ngoại tình thì chỉ có sai chứ không bao giờ đúng. Lạc đường không đáng sợ, điều đáng sợ nhất là không biết mình muốn đi đâu. Cũng may tôi còn kịp tỉnh ngộ để quay đầu. Hãy trân trọng hạnh phúc mình đang có, đừng để bản thân rơi vào trạng thái mông lung, không biết mình cần gì và muốn gì. Khi đó bạn rất dễ bị lạc lối…

Nguyễn Vy

Tâm sự của người đàn bà lạc lối trong bẫy ngoại tình
5 (100%) 3 votes
{ 0 comments… add one }

Leave a Comment