≡ Menu

Công ty dịch vụ thám tử Bách Tín

Những nỗi đau còn lại của sự phản bội

Nhìn hai đứa nhỏ nhà hàng xóm khóc ngất đòi mẹ mà tôi chợt thấy nhói lòng. Chúng chẳng phải con mình, cũng chẳng phải người thân, nhưng nhìn tụi nhỏ đáng thương vô cùng, đến bản thân mình người dưng nhìn tụi nhỏ còn thấy xót xa, huống chi là người làm cha làm mẹ. Vậy mà người gây ra cho tụi nhỏ cái nỗi đau, sự tổn thương ấy lại chính là cha mẹ chúng. Chỉ vì sai lầm của người lớn mà khiến con trẻ phải chịu khổ, chịu bất hạnh như thế. Nếu chúng ta nhìn nhận được, chúng ta tỉnh táo và sống vì nhau hơn thì chắc có lẽ đã không xuất hiện những cảnh bi thương như thế.

Gia đình anh Lâm chị Thúy dọn về khu nhà tôi sống cũng phải được hơn 3 năm rồi. Anh chồng là kỹ sư điện, chị vợ là dân kế toán, yêu nhau từ hồi sinh viên, kết hôn cũng được ngót chục năm rồi, có hai nhóc, 1 trai 1 gái cách nhau 2 tuổi, nhìn kháu khỉnh đáng yêu lắm. Khu nhà tôi hầu hết toàn người độc thân với sinh viên nên từ khi gia đình anh chị ấy chuyển về, cả khi nhộn nhịp hẳn nhờ tiếng cười đùa, vui nhộn của hai đứa nhỏ nhà họ. Hai đứa tinh nghịch và đáng yêu lắm, cả khu ai cũng quý, đi đâu về thấy tụi nhỏ là thấy vui rồi đó, cảm giác như con cháu trong nhà mình vậy. Gia đình anh chị ấy cũng rất hạnh phúc, hơn 3 năm nhưng chúng tôi chưa từng một lần nghe tiếng hai vợ chồng họ cãi nhau. Cũng bởi thế mà cả xóm ngưỡng mộ gia đình họ, chúng tôi còn bình bầu gia đình họ là gia đình hạnh phúc chuẩn mực của cả xóm, mọi người sau lấy vợ lấy chồng thì phải học tập cặp đôi hoàn hảo này, để có một gia đình hạnh phúc như anh chị ấy.

Nỗi đau phản bội

Nỗi đau phản bội

Tôi ở sát vách nhà anh chị ấy nên thi thoảng cũng hay chạy sang chơi với hai đứa nhỏ, cũng ngồi lê la buôn chuyện với anh chị ấy. Cũng nhờ có anh chị ấy mà tôi thay đổi cách nhìn về cuộc sống hôn nhân. Trước đây, tôi luôn nghĩ cuộc sống hôn nhân rất nhàm chán, hầu hết mọi người đều sống với nhau vì trách nhiệm, vì nghĩa vụ chứ họ chẳng còn tình yêu, tình thương dành cho nhau như trước. Bởi thế tôi rất sợ kết hôn, sợ tình cảm giữa hai người đang rất tốt đẹp bỗng chốc chuyển thể thành một thứ tình cảm chẳng còn sự trân trọng và thương yêu như xưa. Hôn nhân là một điều gì đó rất ám ảnh và e ngại với một đứa như tôi. Nhưng khi tiếp xúc với cặp đôi hàng xóm này, tôi cảm thấy hôn nhân không hề xấu như tôi nghĩ, hôn nhân không hề mịt mờ như những gì tôi được biết và nghe kể qua bạn bè mình. Tôi đang nhìn thấy một cuộc hôn nhân vô cùng hạnh phúc ngay trước mắt mình, cách anh chị nói về nhau, cách chị nhìn anh đầy tự hào, cách anh nhìn chị thật ấm áp và dịu dàng, cách họ quan tâm nhau, cách họ yêu thương và chăm sóc con cái, tất cả đều khiến một đứa sợ cuộc sống hôn nhân như tôi, mong muốn có một gia đình hạnh phúc như của anh chị ấy.

Vậy mà bỗng chốc cặp đôi hoàn hảo ấy, gia đình hạnh phúc ngọt ngào ấy tan vỡ trước sự ngỡ ngàng của cả khu phố. Chúng tôi ai nấy nhìn nhau đều cảm thấy bàng hoàng và hết sức ngỡ ngàng, chúng tôi không thể tin được anh chị lôi nhau ra tòa ly hôn với lý do chị Thúy đi ngoại tình. Trời ơi! Sao lại có chuyện động trời như thế chứ, họ vẫn đang rất hạnh phúc và vui vẻ mà, chuyện này có gì đó không thể lý giải và chấp nhận nổi. Tôi chỉ được nghe kể lại rằng, anh Lâm nghi ngờ chị Thúy có mối quan hệ mờ ám với đồng nghiệp, và anh ấy đã âm thầm thuê thám tử theo dõi chị Thúy, rồi kết quả là chị Thúy đi cặp bồ với đồng nghiệp, hai người gian díu với nhau cũng được một thời gian rồi. Anh Lâm không chấp nhận được điều đó nên quyết định ly hôn, chị Thúy cũng cầu xin anh ấy tha thứ nhưng không được, anh Lâm còn không cho chị Thúy nuôi con, anh ấy nói người phụ nữ như thế không xứng đáng làm mẹ của các con anh ấy. Thật không thể tin nổi lại có chuyện như thế xảy ra với một gia đình lúc nào cũng ngập tràn tiếng cười hạnh phúc của gia đình họ.

Còn đâu nữa những nụ cười rạng rỡ của người vợ hiền đón chồng về nhà sau một ngày làm việc mệt mỏi, còn đâu nữa những tiếng cười giòn tan của lũ trẻ nhỏ vui đùa cùng bố mẹ, còn đâu nữa nụ cười ấm áp của người đàn ông dành cho người phụ nữ anh ấy yêu thương hết lòng. Còn đâu nữa những buổi chiều cả gia đình 4 người nắm tay nhau tung tăng đi từ đầu phố đến cuối phố, cười đùa rộn vang cả khu phố nhộn nhịp. Sẽ chẳng bao giờ tôi và mọi người ở đây có thể bắt gặp những hình ảnh ngọt ngào và hạnh phúc ấy nữa. Thay vào đó là những cái thở dài đầy ngao ngán của người đàn ông cô đơn bên điếu thuốc, tất cả sự thất vọng, bế tắc đều hằn rõ trên từng nét mặt, những làn khói thuốc trắng xóa cũng chẳng thể làm mờ đi nét tuyệt vọng trên gương mặt người đàn ông ấy. Lũ trẻ chẳng còn cười đùa vang nhà rộn phố mà thay vào đó là những tiếng khóc nức nở, chúng khóc vì nhớ mẹ, chúng khóc vì chẳng còn nhìn thấy mẹ mỗi ngày tan lớp về nhà, chúng khóc vì chẳng còn được bố với mẹ dắt đi tung tăng khắp phố, chúng khóc vì chẳng hiểu chuyện gì xảy ra mà bỗng nhiên chúng không còn thấy mẹ.

Ai cũng sẽ mắc phải những lỗi lầm, chẳng có ai là hoàn hảo, nhưng hãy luôn tỉnh táo và lý trí để nhìn nhận lại những hành động và việc làm của mình. Hãy luôn tỉnh táo để bản thân không phạm phải những lỗi lầm quá lớn, bởi khi bạn nhận ra mình sai thì mọi chuyện đã đi quá xa tầm kiểm soát. Đừng để sai lầm của bản thân làm ảnh hưởng đến những người thân yêu và quý giá nhất cuộc đời mình, lỗi lầm ấy sẽ mãi chẳng thể sửa và cũng chẳng thể bù đắp dẫu bạn có cố gắng sửa sai đến mấy.

Nguyễn Vy

Những nỗi đau còn lại của sự phản bội
5 (100%) 3 votes
{ 0 comments… add one }

Leave a Comment