≡ Menu

Công ty dịch vụ thám tử Bách Tín

Ngoại tình với chồng của bạn thân và cái kết đầy bất ngờ

Tôi năm nay 25 tuổi, là nhân viên tổ chức sự kiện của một công ty truyền thông khá danh tiếng. Một công việc năng động và hợp với sở thích của tôi, tôi thích đi du lịch nên hầu hết tháng nào tôi cũng dành thời gian để đi khám phá một vùng đất mới lạ nào đó. Ở cái tuổi mà bạn bè đứa nào cũng cảm thấy chênh vênh và hoang mang về cuộc sống, thì tôi có một công việc mình yêu thích, có đủ khả năng để phục vụ cho sở thích của bản thân. Tôi luôn cảm thấy mình thật may mắn vì điều đó, và tôi cũng mãn nguyện với cuộc sống đó. Chỉ duy có một điều là tôi vẫn đơn lẻ một mình. Đến tuổi này mà tôi vẫn chưa có một mảnh tình vắt vai, tự xét thấy bản thân mình cũng không tệ, không quá xinh đẹp nhưng cũng không phải đứa không có nhan sắc, tính tình thì rất hòa đồng, thân thiện. Bạn bè tôi đứa nào cũng kêu tôi kén quá nên đến giờ vấn ế, nhưng thực sự thì tôi đâu có khó tính, cũng đâu có kén chọn. Chỉ là duyên chưa tới thì tình chưa có mà thôi.

Anh năm nay 27 tuổi, là một người đàn ông khá chững chạc, có thể nói anh trưởng thành và chín chắn hơn so với độ tuổi của mình. Anh về công ty tôi và đảm nhận chức trưởng phòng truyền thông, cũng có nghĩa anh là trưởng phòng của tôi. Một chức vụ đáng nể ở độ tuổi của anh. Anh là người khá hài hước, vui vẻ, năng động và rất chu đáo, thế nên mọi người trong công ty ai cũng quý anh, tôi cũng không ngoại lệ. Có một điểm chung giữa tôi với anh đó là chúng tôi cùng đang ế, cũng bởi thế mà tôi với anh được cả công ty gán ghép thành một đôi. Có việc gì cần làm việc với anh là mọi người đùn đẩy sang tôi, đi đâu, tham dự cái gì mọi người cũng đẩy hết cho tôi với anh, cũng may mà tôi với anh làm việc ăn ý nên cả hai cùng cảm thấy thoải mái. Tôi thì luôn có quan điểm không yêu đương gì cùng công ty hay từ ngày xưa tôi đã không thích yêu ai học cùng lớp rồi. Thế nên, tôi cũng không quan tâm đến anh nhiều, cũng chỉ coi anh là cấp trên, là đồng nghiệp của mình mà thôi. Còn anh, anh vốn thân thiện hòa đồng nên cũng chẳng rõ anh có ý gì với tôi không, nhưng tôi phải thừa nhận rằng anh khá quan tâm và chu đáo với tôi. Nhưng tôi cũng có chia sẻ quan điểm không muốn yêu đồng nghiệp với anh, nên anh cũng rất tôn trọng quan điểm đó của tôi. Và chúng tôi chỉ dừng lại ở mức độ bạn bè thân thiết, đồng nghiệp tốt.

Ngoại tình với chồng bạn thân

Ngoại tình với chồng bạn thân

Tôi ở cùng một cô bạn thân hồi đại học, nghe tôi kể về anh trưởng phòng mới ở công ty, nó liền kêu tôi giới thiệu anh ấy cho nó. Nó nói “của ngon mày không hưởng, thì phải đấy cho bạn mày hưởng chứ”, thấy nó nói cũng hợp lý, nó cũng xinh xắn đáng yêu, biết đâu mai mối cho đôi này lại làm được việc thiện. Con bạn tôi cũng ế chổng chơ như tôi, cơ mà nó mong muốn có người yêu lắm rồi chứ không tưng tửng như tôi. Và thế là tôi quyết định tạo cơ hội mai mối cho hai người đó. Hôm sau đi làm, tôi hẹn Duy (tên anh trưởng phòng í) cuối tuần đi café, tôi cũng có nói tôi đi cùng bạn, Duy đồng ý luôn.

Sau buổi café hôm đó, nghe chừng con bạn tôi thích anh Duy lắm, nó hỏi về anh ấy suốt, ngày nào cũng tìm cớ bắt tôi moi móc thông tin về Duy. Còn về phần Duy, anh cũng có thiện cảm với con bạn tôi, anh cũng có hỏi chuyện về nó. Thế là tôi tiện mai mối hai người đó luôn. Có vẻ tôi mai mối cũng mát tay, đôi ý sau một thời gian tìm hiểu thì cũng nhận lời yêu nhau. Nhìn con bạn mình hạnh phúc tôi cũng vui lây, nó lúc nào cũng khen anh Duy hết lời, nào là chín chắn, chu đáo, tinh tế, nhẹ nhàng. Nó lúc nào cũng nói cảm ơn tôi vì giúp nó tìm được người đàn ông tuyệt vời như thế.

Rồi cũng đến lúc tình yêu của hai người ý kết trái ngọt ngào, hai người quyết định về chung một nhà vào cuối tuần tới. Tôi thấy mừng cho con bạn mình lắm, lấy được người nó yêu và người đàn ông ấy cũng rất tốt, yêu thương nó thật lòng. Nhưng không hiểu sao tôi lại có chút chạnh lòng, tôi cũng không hiểu lý do tại sao nữa. Tôi cứ ngỡ đó là cảm giác mình hụt hẫng vì hai đứa đang quấn quýt bến nhau, giờ nó đi lấy chồng bỏ lại tôi một mình. Nhưng sau khi nhận cuộc điện thoại từ anh Duy, tôi mới hiểu cảm giác đó thực sự là do đâu.

Trước hôm cưới một ngày, anh Duy đã gọi điện cho tôi vào lúc nửa đêm, nghe giọng anh có vẻ say và rất buồn. Anh nói “tại sao tôi lại không cho anh ấy cơ hội, người con gái anh ấy thực sự yêu là tôi, anh ấy yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên, đến lúc này hình ảnh của tôi vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí anh ấy”. Tôi chỉ biết im lặng, tôi không biết mình nên nói gì và cũng không biết phải nói gì với Duy nữa.

Sau đó tôi xin nghỉ việc ở công ty, tôi chuyển công tác vào Đà Nẵng, tôi không đủ dũng cảm để đối diện với Duy hàng ngày, càng sợ cái cảm giác của bản thân khi nghĩ về Duy. Tôi không muốn mình làm ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình đứa bạn thân của mình, tôi biết nó rất yêu Duy, tôi không dám nghĩ đến chuyện sẽ làm tổn thương nó.

Bẵng đi một thời gian, bỗng một ngày Duy gọi điện cho tôi nói anh ấy vào Đà Nẵng công tác dài ngày, muốn hẹn tôi đi café, tôi vui vẻ nhận lời. Cuối tuần đó tôi và Duy đi café cùng nhau, hai chúng tôi lang thang phố xá, tôi đưa Duy đi thăm thú vài địa điểm nổi tiếng của Đà Nẵng, cả ngày cuối tuần chúng tôi ở bên nhau, đi chơi, đi ăn cùng nhau, giống như một đôi tình nhân. Tôi thực sự thấy vui và hạnh phúc khi đi cùng Duy, nhưng lý trí vẫn đủ thức tỉnh tôi phải nhớ, Duy là chồng của bạn thân mình. Nhưng cũng có lúc tôi chẳng thể lý trí được, bởi tình cảm là thứ ta chẳng thể kiểm soát tuyệt đối. Tôi và Duy đã mắc sai lầm, chúng tôi đã làm chuyện có lỗi với bạn thân của tôi, vợ của Duy. Chúng tôi đã ở cùng nhau suốt mấy ngày Duy công tác ở Đà Nẵng, những lúc ở bên Duy tôi thực sự rất hạnh phúc, tôi nhận ra tình cảm thực sự mình dành cho Duy, tôi đã yêu Duy mà tôi không chịu thừa nhận, tôi đã cố tình đẩy Duy về phía bạn thân của mình. Để rồi bây giờ tôi tiếc nuối, tôi hối hận, nhưng thâm tâm tôi thực sự không muốn làm điều có lỗi với bạn mình. Duy nói sẽ ly dị vợ để được ở bên tôi, người con gái anh ấy thực sự yêu là tôi chứ không phải vợ anh ấy hiện tại. Tất nhiên tôi không đồng ý với quyết định đó của Duy, tôi không muốn ích kỷ vì bản thân mình mà làm cho bạn thân tôi đau khổ và tổn thương. Tôi và Duy đã quá có lỗi với cô ấy, chúng tôi không thể đi quá trong chuyện này được. Tôi cương quyết từ chối và nói Duy hãy quay về là một người chồng tốt, bạn thân tôi xứng đáng có được hạnh phúc, cô ấy không đáng phải chịu những tổn thương, đau khổ do sự ích kỷ của tôi và Duy gây ra.

Duy hiểu tính tôi khi đã quyết sẽ không bao giờ thay đổi được, nên anh đồng ý không đi quá giới hạn cho phép nữa. Anh hứa sẽ không khiến tôi phải khó xử, cũng hứa sẽ trở thành một người chồng tốt của bạn thân tôi. Tình cảm giữa chúng tôi như thế là quá đủ rồi, duyên giữa chúng tôi chỉ nên dừng lại ở đây sẽ là một mối nương duyên đẹp. Còn nếu tiếp tục, tôi e rằng nó sẽ trở thành mối nghiệp duyên. Điều mà khiến cho tất cả chúng tôi đều đau khổ và tổn thương.

Đến thời điểm hiện tại, bạn thân tôi và Duy đã có hai thiên thần nhỏ vô cùng đáng yêu, và cô ấy cũng chia sẻ Duy rất quan tâm và thương vợ con. Cô ấy vẫn luôn nói lời cảm ơn tôi vì đã giới thiệu cho cô ấy người đàn ông tuyệt vời ấy. Nghe bạn nói tôi thực sự cảm thấy rất vui và nhẹ nhàng. Cũng may ngày đó tôi đã có quyết định đúng đắn và sáng suốt. Giờ tôi cũng đã có người thương, bạn thân tôi có cuộc sống hôn nhân hạnh phúc. Tôi cảm thấy biết ơn vì điều đó, thật may khi tôi vẫn còn lý trí và đủ tỉnh táo để đưa ra sự lựa chọn tốt cho tất cả. Nếu ngày đó tôi không làm chủ được bản thân mình, không biết giờ này chúng tôi sẽ ra sao nữa. Chỉ nghĩ đến cảnh bạn thân tôi biết tôi và Duy có mối quan hệ mờ ám tôi cũng đã rùng mình. Điều đó thực sự rất đáng sợ…

(Tên nhân vật đã thay đổi, bài viết được chia sẻ bởi công ty thám tử Bách Tín Việt Nam)

Ngoại tình với chồng của bạn thân và cái kết đầy bất ngờ
5 (100%) 2 votes
{ 0 comments… add one }

Leave a Comment