≡ Menu

Công ty dịch vụ thám tử Bách Tín

Bị vợ cắm sừng ngoạn mục chỉ vì quá tin tưởng

Có lẽ sẽ chẳng bao giờ tôi dám đặt niềm tin vào ai nữa, nhất là đàn bà. Tôi thực sự hận hai tiếng “đàn bà”, tôi đã từng si mê và hết mực yêu thương người đàn bà ấy, tôi từng coi cô ta hơn cả chính bản thân mình, vì cô ta tôi sẵn sàng làm tất cả, thậm chí tôi đánh đổi cả sự nghiệp của bản thân vì cô ta. Nhưng đổi lại tất cả những điều tốt đẹp và hy sinh của tôi, cô ta đã cắm cho tôi một cặp sừng đau đớn suốt hơn 2 năm trời mà tôi không hề hay biết. Tôi hận người đàn bà ấy thấu xương, người đàn bà tôi đã từng thương rất nhiều, người đàn bà tôi đã từng gọi hai tiếng yêu thương “vợ yêu”. Tất cả giờ chỉ còn đọng lại trong tôi sự phẫn nộ và xót xa cho những gì đã qua. Đúng như người ta nói, yêu càng nhiều, đau đớn sẽ càng nhiều.

Tôi và người đàn bà, người đã từng là vợ tôi, cũng là người mà giờ đây tôi rất hận cùng làm công nhân tại một khu công nghiệp ở Thái Nguyên. Cô ta ít hơn tôi 4 tuổi, quê gốc ở Lạng Sơn, còn tôi là người ở Thái Nguyên. Cô ta là nhân viên mới và tôi nhận nhiệm vụ hướng dẫn công việc cho cô ta, và cũng từ đó mà chúng tôi nảy sinh tình cảm với nhau. Ban đầu tôi chỉ coi cô ta giống như một người bạn đồng nghiệp bình thường, nhưng ở bên nhau lâu dần, tôi nhận thấy ở người phụ nữ ấy có nhiều điểm vô cùng đáng yêu. Cô ấy chân chất, mộc mạc và vô cùng ngây thơ, tôi yêu cái nét ngây thơ của cô ấy. Nhất là những lúc bị tôi trêu đùa, cô ấy chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, cái mặt nhìn rất buồn cười. Cũng bởi nét ngây thơ, hồn nhiên ấy khiến tôi si mê và yêu điên cuồng. Cô ấy cũng có tình cảm với tôi, rất nhanh chóng sau 1 tháng làm việc cùng nhau chúng tôi trở thành một đôi của xưởng. Đó cũng là quãng thời gian hạnh phúc và đẹp nhất thời thanh xuân của tôi. Đó là người con gái đầu tiên trong đời tôi yêu và dành nhiều tình cảm đến thế.

Chồng bị vợ cắm sừng

Chồng bị vợ cắm sừng

Sau 6 tháng hẹn hò, chúng tôi chính thức về chung một nhà, hai đứa ngày ngày chở nhau đi làm, cùng nhau nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa, cùng nhau đi chơi, cùng nhau làm việc, làm gì chúng tôi cũng có nhau. Ai nhìn vào cũng nói hai đứa bám nhau như hình với bóng, giờ mà rời nhau chắc không rời được mất. Vợ chồng son mà, hai đứa lại còn trẻ nữa, chúng tôi cứ thoải mái ngập tràn hạnh phúc trong thế giới của hai đứa. Chúng tôi thống nhất với nhau chưa vội có con, đợi kinh tế ổn định hai vợ chồng mới có em bé.

Cưới nhau chưa đầy 8 tháng thì vợ chồng tôi đón một tin, biết phải nói như nào nhỉ? Đây vừa là cơ hội lớn vừa là tin không vui đối với cặp vợ chồng trẻ. Tôi được cử đi Nhật công tác trong 3 năm, nếu đi chắc chắn tương lai sẽ sáng lạng, tôi sẽ có cơ hội thăng tiến cũng như mức lương cao hơn hiện tại rất nhiều. Mọi thứ đều rất ổn, chỉ duy việc phải xa vợ 3 năm, nghĩ đến là tôi thấy nản, không muốn rời đi chút nào. Nhưng vợ tôi lại rất vui, cô ấy mừng lắm, cô ấy nói đó là cơ hội lớn. Nếu bỏ lỡ cơ hội này sẽ chẳng bao giờ vợ chồng tôi có cơ hội đổi đời nữa, xa nhau 3 năm cũng không phải là khoảng thời gian dài, chúng tôi còn trẻ, khi đó chồng về, cuộc sống sung túc hơn. Lúc này chịu khó chút, sau này sẽ tốt cho tương lai của cả hai. Nghe vợ động viên và phân tích, tôi cũng thấy hợp lý và quyết định đi công tác Nhật theo chỉ đạo của cấp trên.

Những ngày đầu sang đất khách quê người, tôi nhớ vợ khôn xiết, cứ rời công việc là tôi gọi điện ngay cho vợ, cảm giác nhớ nhung hành hạ tôi suốt 3 tháng đầu tiên, mãi sau này tôi mới quen được cái cảm giác không có vợ kề bên mỗi sáng thức dậy. Đi xa cô ấy tôi mới biết mình yêu cô ấy nhiều như thế nào, vợ tôi cũng thế, những ngày đầu tôi gọi về, lần nào cô ấy cũng khóc rưng rức. Vừa mới cưới nhau chưa được 1 năm mà đã phải mỗi người một nơi, chỉ nghĩ đến tôi đã chảy nước mắt vì thương vợ. Cũng may thời đại công nghệ nên dù xa cách vợ chồng tôi cũng bớt nhớ nhung hơn khi được nhìn thấy mặt nhau mỗi ngày. Ngày nào vợ chồng tôi cũng video call cho nhau để thấy đối phương đang sống rất khỏe mạnh và gửi nhau những cái ôm, nụ hôn gió, tuy chẳng nắm được tay nhau, chẳng thể chạm vào nhau. Nhưng như thế cũng đủ làm chúng tôi thỏa được nỗi nhớ trong lòng nhau.

Thấm thoát trôi đi, thời hạn công tác của tôi cũng sắp hết. Chỉ còn 5 tháng nữa là tôi được về với quê hương, về với người vợ ngày đêm mong nhớ đang mong chờ tôi, chỉ nghĩ đến thôi tim tôi cũng loạn xạ rồi. Ngày nào tôi cũng tưởng tượng ra cảnh vợ tôi ôm bó hoa to đứng đợi tôi ngoài sảnh sân bay, hai vợ chồng tôi sẽ được chạm vào nhau, được ôm cô ấy trọn vẹn trong vòng tay mình, tôi sẽ siết chặt cô ấy và hứa sẽ mãi mãi không bao giờ rời xa cô ấy dù một phút giây nào. Tôi mong chờ ngày đoàn tụ còn hơn cả một kẻ thoi thóp mong chờ cơ hội cuối cùng để được sống. Vậy mà tất cả những cảm xúc dâng trào hạnh phúc ấy, chợt vụt tắt trong tôi chỉ vì…vợ tôi ngoại tình. Điều mà có đánh chết tôi cũng không dám nghĩ đến, trong tôi chưa từng có suy nghĩ kinh tởm đó. Bởi tôi tin cô ấy, tin tuyệt đối, tôi còn tin cô ấy hơn chính bản thân mình. Thế nhưng, tất cả đã xảy ra, nó nằm ngoài sức tưởng tượng của tôi.

Cách đây 3 ngày , chị gái tôi gửi bưu phẩm cho tôi, chị ấy cũng không báo trước là gửi gì, tôi cứ nghĩ chắc lại mua quà gì đó tạo bất ngờ cho tôi, có bà chị gái tâm lý cũng thích thật. Cầm gói bưu phẩm trên tay, tôi hồi hộp về phòng để bóc coi chị mình có gì cho mình đây, vừa mở gói bưa phẩm, tôi như chết lặng. Cả một đống hình ảnh của vợ tôi và một người đàn ông lạ mặt đang ân ái bên nhau, nước mắt tôi nhòa đi, tim đau thắt lại, tôi khó thở thực sự, tôi không biết làm cách nào mà tôi thoát khỏi tình trạng đó. Chỉ biết sau đó tôi thất thần như một kẻ không hồn, tôi không nghĩ được bất cứ chuyện gì, tôi chỉ muốn ngay lập tức bay về, đứng trước mặt vợ tôi và hỏi cô ấy về tất cả. Chị tôi gọi điện sang, chị ấy nói vợ tôi hư hỏng suốt 2 năm nay rồi, chị tôi biết và đã cảnh cáo, cô ấy hứa sẽ thay đổi, và chị ấy cũng tin cô ấy, cho cô ấy cơ hội, chị ấy không muốn nói với tôi vì không muốn làm ảnh hưởng đến công việc khi tôi chỉ mới sang. Hơn nữa, chị ấy cũng sợ nói suông tôi sẽ không tin, bởi trước giờ ai cũng biết tôi tin vợ hơn tất thẩy. Nhưng đến giờ thì chị ấy không thể im lặng được nữa, cô ấy đã không thay đổi như đã hứa với chị tôi, để vạch mặt cô ấy và cũng là cách duy nhất để tôi tin chuyện vợ mình ngoại tình. Chị tôi đã thuê thám tử theo dõi cô ấy, tất cả những hình ảnh tôi đang cầm trên tay là của công ty thám tử thu thập được trong suốt 10 ngày theo dõi vợ tôi. Chị tôi gửi tất cả cho tôi và muốn tôi tự giải quyết tiếp, chị ấy chưa nói cho ai biết chuyện này.

Biết phải nói gì? Phải làm gì lúc này đây? Khi mà người mình tin tưởng nhất, mình yêu thương nhất phản bội lại mình, tôi chưa từng trải qua cảm giác nào đau đớn hơn cảm giác này. Chết cũng không được mà sống tiếp thì nỗi đau này sẽ dày vò tôi đến hết đời mất. Chỉ vì quá tin vợ mà tôi bị cô ấy cắm sừng một cách đau đớn. Để rồi đến giờ nỗi đau ấy vẫn còn đọng lại trong tôi, nó ám ảnh tôi từng giờ, từng ngày. Tôi chẳng thể nào quên cái giây phút tôi nhìn thấy những bức hình vợ âu yếm gã đàn ông kia, trong khi tôi đang hào hứng, chờ đợi từng phút để được về sum vầy cùng cô ấy. Thật quá đau đớn, quá phũ phàng.

Đàn bà là những niềm đau…

 

Bị vợ cắm sừng ngoạn mục chỉ vì quá tin tưởng
5 (100%) 1 vote
{ 0 comments… add one }

Leave a Comment